Người Quy Nhơn quen với gió. Quen đến mức nhiều khi không nhận ra cơ thể mình đang lạnh. Gió mát ban ngày, gió lạnh khi chiều xuống, gió biển mang hơi ẩm thấm vào da, vào xương khớp. Nhưng vì quen, người ta thường bỏ qua.
Thói quen chịu lạnh hình thành rất tự nhiên. Ra biển sớm, về muộn, tắm gió, ngồi trước quạt, ngủ trong phòng mát. Ban đầu không thấy gì, nhưng lâu dần, cơ thể bắt đầu lên tiếng: mỏi vai gáy, lạnh chân, đau lưng nhẹ, hay uể oải vào những ngày thời tiết đổi.

An Mộc Viên nhìn những biểu hiện đó không phải là vấn đề lớn, mà là tín hiệu nhỏ cần được quan tâm. Cơ thể không đòi hỏi điều gì phức tạp, chỉ cần được giữ ấm đúng cách và đều đặn.
Giữ ấm không phải là sợ lạnh, mà là tôn trọng cơ thể. Khi được chăm sóc nhẹ nhàng, cơ thể người miền biển sẽ khỏe khoắn, dẻo dai và linh hoạt hơn, đúng với nhịp sống tự nhiên của nơi này.
